Ngày xưa, có Thiên và Địa là hai anh chàng cày thuê cuốc mướn cùng ở một
làng. Họ giống nhau ở chỗ anh nào anh ấy đều nghèo rớt mùng tơi và đều mồ côi
cha mẹ. Nhưng Thiên rất sáng dạ, bảo gì hiểu nấy. Một hôm Địa bảo hắn:
- Nếu hai ta cùng như thế này cả thì không biết bao giờ mới cất đầu lên được.
Sẵn anh là người có khiếu thông minh, nếu được học hành chắc ngày sau sẽ thi
đậu làm quan to. Vậy từ nay anh đừng đi làm nữa, tôi sẽ cố sức làm thêm để lấy
tiền nuôi anh ăn học. Lúc nào anh làm nên, đôi ta sẽ chung hưởng phú quý.
Thiên nhận lời nhưng Địa còn dặn: Lúc nào hiển đạt anh đừng có quên tôi
nhé!
Rồi đó Địa trần lực đêm ngày làm thuê để nuôi bạn. Thấy Thiên học mỗi ngày
một tiến, anh chàng lại càng hăng hái làm việc, không quản gì cả. Cứ như thế
sau mười năm đèn sách, Thiên đậu khoa thi hương rồi vào thi đình đậu luôn
Trạng nguyên. Hắn được nhà vua bổ làm quan to, có kẻ hầu người hạ đông đúc,
có dinh thự nguy nga, được mọi người trọng vọng.
Được tin, Địa rất sung sướng. Lập tức, anh chàng đem trâu cày về trả chủ. Rồi
anh bán phăng cái nhà ở lấy một số tiền mua đồ lễ tìm vào dinh bạn. Địa có ngờ
đâu khi đến nơi thì Thiên đã thay lòng đổi dạ không muốn nhận lại bạn cũ nữa.
Hắn dặn quân canh cấm cửa không cho Địa vào. Địa bị đuổi tủi thân, lủi thủi ra
về.
Vừa đến bờ sông, anh chàng ngồi lại, nước mắt rơi lã chã nghĩ đến lòng người
đen bạc, số phận hẩm hiu, vả bấy giờ về làng cũng không biết ở vào đâu nữa vì
nhà đã bán mất rồi. Tự dưng Bụt hiện lên làm một người khách qua đường dừng
lại hỏi anh: - “Con làm sao mà khóc?”. Địa kể lể đầu đuôi cho Bụt nghe. Bụt bèn
hóa phép cho anh một chiếc đò và dặn rằng: - “Con cứ ở đây chở khách qua lại
trên sông này cũng đủ ăn, không phải đi làm thuê nữa”.
Địa nghe lời, ở lại đó làm nghề chống đò ngang. Nhưng anh chàng chỉ kiếm
vừa đủ nuôi miệng, không để dành được một đồng tiền nào. Cho nên đến ngày
giỗ cha chẳng biết lấy gì mà cúng. Chiều hôm ấy, sau khi chở cho mấy người
khách sang bờ bên kia, Địa vừa chèo về đến nửa sông đã lại nghe có tiếng gọi
đò. Anh lại cho đò trở lại. Khách là một người đàn bà còn trẻ tuổi và rất xinh
đẹp. Trời lúc ấy đã nhá nhem, người đàn bà nói với Địa: - Trời đã tối mà đường còn xa, anh làm ơn cho tôi nghỉ nhờ một đêm.
Nhà Địa chỉ là một túp lều nhỏ bên sông, trong nhà chỉ có một cái chõng,
nhưng anh cũng nhường cho người đàn bà ấy nằm. Thấy Địa toan đi kiếm một
nơi khác ngủ, người đàn bà bỗng hỏi anh: - “Anh đã có vợ chưa?”. Địa trả lời: -310
“Chưa” - “Tôi xin làm vợ anh!”. Địa rất ngạc nhiên và bỡ ngỡ, không biết trả lời
ra thế nào cả. Nàng lại nói: - “Tôi là người trên cung tiên. Trời thấy anh là người
tử tế mà chịu khổ chịu sở đã nhiều rồi nên cho tôi xuống giúp anh sung sướng”.
Nói rồi nàng hóa phép biến túp lều bên bờ sông thành một dinh cơ rất đẹp: nhà
ngói, tường dắc, hành lang, sân gạch, trong nhà đồ dùng thức đựng đầy đủ, kẻ
hầu người hạ từng đoàn.
Địa vừa kinh lạ vừa vui sướng. Nàng tiên lại hóa phép làm ra cỗ bàn linh đình
để cho anh chàng làm giỗ cúng cha. Sáng hôm sau, nàng tiên bảo Địa hãy mặc
đồ gấm vóc, ngồi kiệu đến mời Thiên sang nhà mình ăn giỗ. Lần này Địa được
Thiên tiếp đãi có phần tử tế. Nhưng khi nghe nói mời đến nhà ăn giỗ, hắn bĩu
môi bảo Địa: - Chú muốn ta đến chơi thì hãy trải chiếu hoa từ đây đến nhà, ta sẽ đến.
Địa về kể lại chuyện cho vợ nghe. Nàng tiên lại hóa phép thành chiếu hoa trải
một đoạn đường dài từ nhà mình đến dinh Thiên ở. Thiên không ngờ trong thời
gian vừa qua Địa cũng trở nên giàu có lớn, mới đến xem cho biết sự tình. Đến
nơi, hắn rất lấy làm lạ khi thấy nhà cửa và mọi thứ đồ đạc của Địa ít có nhà nào
bì kịp. Khi ăn giỗ, vợ Địa thân hành ra mời rượu. Thấy nàng đẹp quá, Thiên đâm
ra ganh tỵ với hạnh phúc của Địa. Rượu say, hắn nói: - Chú đổi vợ chú cùng cơ nghiệp này cho tôi thì tôi nhường chức quan cùng
dinh cơ của tôi cho chú.
Không bao giờ Địa lại muốn như thế, nhưng nàng tiên bảo nhỏ xui Địa bằng
lòng. Hai bên cùng làm tờ giao ước. Thế rồi sau đó Địa lên võng về dinh, còn
Thiên say rượu nằm ngủ một giấc ly bì. Nhưng đến sáng hôm sau, khi bừng mắt
tỉnh dậy, hắn ngơ ngác thấy mình nằm ở một túp lều bên sông. Người vợ đẹp
cùng cả dinh cơ của hắn ngày hôm qua đã biến đâu mất cả. Từ đó hắn làm nghề
chống đò thay cho Địa. Còn Địa hóa ra thông minh khôn ngoan, làm quan sung
sướng mãi[1].
KHẢO DỊ
Đồng bào Xạ-phang có truyện Người con gái cá dường như là một dị bản của
truyện trên, chỉ có khác ở đoạn đầu.
Siển Lở mồ côi nghèo khó đi ở cho Sơ Sán nhưng bị đối đãi không tốt, trừ có
vợ Sơ Sán thường cưu mang anh. Một hôm Sơ Sán mua được con cá chép bảo
Siển Lở làm thịt. Thấy cá chảy nước mắt khóc, anh động lòng thương, bèn thả cá xuống suối, vì thế bị Sơ Sán đánh đập và đuổi đi. Nhưng bấy giờ con cá đã hóa
thành người con gái đẹp; thấy anh khóc than, cô gái hỏi tình cảnh của anh, rồi
hóa phép thành nhà cửa, của cải, đầy tớ hầu hạ và mọi của ngon vật lạ khác. Cô
gái xui anh mời Sơ Sán đến ăn cơm và dặn nếu hắn có đòi đổi thì cứ nhận lời.
Sơ Sán thấy Siển Lở bị đuổi mà lại trở nên khá giả, nên nhận lời đến ăn cơm.
Đến nơi, hắn không ngờ người đầy tớ của mình giàu có lớn, lại có người vợ đẹp
gấp mấy vợ mình, bèn gạ đổi cho nhau, kể cả vợ. Nhớ lời dặn của cô gái, Siển
Lở bằng lòng, hai bên bèn làm giấy ký nhận. Siển Lở lĩnh lấy cơ nghiệp Sơ Sán
và người vợ hắn mà trước đây vẫn có bụng tốt đối với mình. Còn Sơ Sán say
rượu ngủ một giấc, khi tỉnh dậy thấy một mình nằm dưới gốc cây, người đẹp đã
biến đi đâu mất. Đang ngơ ngác thì một trận gió thổi mạnh dâng nước lên cuốn
hắn đi mất tích[2]