Ngày xưa có một người đàn bà tên là Thanh Đề rất sùng đạo Phật. Bà ta sùng
Phật đến nỗi cho rằng những cơm bánh do lúa gạo người ta trồng ra ở đồng
ruộng thì không thể nào tinh khiết được, nên không một thứ nào đáng đem lễ
Phật. Vì thế, hằng năm bà ta trồng lúa nếp trong những cái gáo dừa đựng đất
sạch. Luôn luôn bà treo cái gáo đó lên một chỗ cao vì sợ có người bước qua. Khi
lúa chín, bà thận trọng rứt từng hạt một, giã nó bằng một cán dao mới tinh, rồi
mới đưa nắm gạo đó đựng vào bát thờ mà dâng lên chùa.
Một hôm, ở một ngôi chùa lớn trong vùng có mở hội đón tiếp khách thập
phương. Vị hòa thượng chùa ấy cắt đặt một số sư tiếp nhận những lễ vật của
thiện nam tín nữ đem đến cúng Phật. Bà nghe tin không quản đường xa, vội đưa
nắm gạo nếp tinh khiết của mình tìm đến cúng ở chùa đó. Không ngờ mấy vị sư
kia chỉ chú ý đến lễ vật hậu hỹ của những người khác, mà chả ai tưởng đến bà và
nắm gạo của bà. Chờ suốt một ngày không thấy ai nhận, người đàn bà nọ tức
mình, ném nắm gạo xuống đất rồi bỏ ra về.
Ít lâu sau, bà ta sửa một lễ cúng Phật tại nhà mình rồi mời hòa thượng và các
sư chùa đó đến tụng kinh. Theo lệ thường, trước khi ra về chủ nhân phải làm
bánh tặng họ ăn đường. Để làm nhục bọn sư bất lương, bà ta giết một con chó
lấy thịt băm nhỏ với các thứ rau thơm làm nhân bánh. Sau bữa cơm chay, bà ta
đem bánh đó tặng mỗi người một chiếc. Đoán được mưu mẹo của người đàn bà,
vị hòa thượng dặn các nhà sư cầm bánh về chứ đừng ăn. Họ đều vâng lời, duy
chỉ có một nhà sư là quên mất. Dọc đường thấy bánh thom ngon, sư ta bèn bóc
ăn kỳ hết. Những người khác khi đưa bánh về biết là nhân thịt chó đều quẳng cả
vào gốc cây bồ đề ở trước chùa.
Tất cả những việc đó đều thấu tai đức Phật. Trước hết, đức Phật trị tội bọn sư
bất lương và tham lam. Bọn họ bị bắt xuống địa ngục. Con chó chết oan được
sống lại. Nhưng vì nó đã bị nhà sư kia ăn mất một chân nên lúc trở về cõi thế chỉ
còn có ba chân. Đức Phật thấy thế chắp cho nó một chân giả khác để nó tiện đi
lại. [1] Những thứ rau thơm làm nhân bánh bị vứt dưới gốc bồ đề cũng nhờ phép
Phật mọc lại xanh tốt. Đó là ba cây rau om, hành và sả. Vì những loại cây ấy bị
nhà chùa coi là đã uế tạp cho nên sau này những người xuất gia đều kiêng không
dùng. Về phần người đàn bà cũng bị tội nặng: Phật bắt bà ta bỏ vào tầng ngục
thứ mười. Có người bảo đó là bà mẹ ông Mục Liên, sau này ông ta từng xuống
dưới đó thăm mẹ. [2]